Nguyễn Phạm Quốc Ảnh ®
hành trình khởi nghiệp,
bảo vệ pháp lý,
phát triển tri thức và
đầu tư thành công.”
- Điện thoại:+84 (090) 9–080384
- Địa chỉ:Phường Gò Vấp,
Thành phố Hồ Chí Minh,
Việt Nam.
TỪ VÔ LĂNG ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG: BẢN TUYÊN NGÔN CỦA MỘT NGƯỜI PHỤNG SỰ
1. Khởi đầu từ "Vốn đời" trước khi chạm tay vào "Vốn chữ"
Tôi không sinh ra trong tháp ngà học thuật. Hành trình của tôi bắt đầu từ những cung đường Sài Gòn mưa nắng, từ những đêm ngủ gục trên vô-lăng và những tờ rơi mưu sinh trên tay.
Dưới góc nhìn khoa học xã hội, đó không phải là sự nghèo khó, mà là quá trình **tích lũy vốn thực tiễn (Practical Capital). Những năm tháng ấy dạy tôi một sự thật nghiệt ngã: *Nếu không làm chủ được tri thức, ta sẽ mãi chỉ là một mắt xích vận hành theo kịch bản của người khác.
2. Sự chuyển hóa:
Từ bản năng sinh tồn đến ý thức hệ "Ngũ Thường"
Tôi chọn quay lại học không phải để tìm một tấm bằng, mà để tìm một "hệ điều hành" cho cuộc đời.
Tôi soi chiếu tri thức phương Tây (Luật học) qua lăng kính đạo đức phương Đông:
Nhân (Humanity): Tôi nhìn thấy trong luật pháp không chỉ là những điều khoản khô khan, mà là sự bảo vệ con người.
Lễ (Propriety): Là sự chuẩn mực của một trí thức, sự tôn trọng trật tự xã hội và tôn trọng chính phẩm giá của mình.
Nghĩa (Justice): Là cái "thép" của một người bộ đội phục viên truyền lại từ cha – sống trách nhiệm, dám bảo vệ lẽ phải đến cùng.
Trí (Wisdom): Là hành trình tự thân vận động từ Trung cấp, Cử nhân, Thạc sĩ đến Nghiên cứu sinh. Mỗi nấc thang là một lần đập tan giới hạn cũ của bản thân.
Tín (Integrity):Là nền tảng của một Đảng viên, một Luật gia – nói được, làm được, giữ trọn niềm tin nơi cộng đồng.
3."Học để phụng sự" – Khi tri thức trở thành công cụ kiến tạo công bằng
Đối với tôi, các công trình nghiên cứu
về
Hợp tác công tư (PPP)
hay
Xử lý vi phạm hành chính (đăng trên Tạp chí Quản lý Nhà nước) không chỉ là những con chữ định dạng chuẩn APA.
Chúng là tiếng nói từ thực tiễn TP.HCM — nơi tôi đã sống, đã quan sát và đã trăn trở.
Tôi nghiên cứu không phải để "hơn người", mà để "hiểu người" và "giúp đời".
Khi đứng trên bục giảng tại các giảng đường Cao đẳng, Đại học. Tôi không chỉ truyền đạt quy phạm pháp luật, tôi truyền đi một niềm tin: Bất kể bạn xuất phát từ đâu, tri thức sẽ là đôi cánh giúp bạn bay qua nghịch cảnh.
4. Lời tri ân từ trái tim của một người đi lạc tìm thấy đường:
Tôi biết ơn sự nghiêm khắc của cha, sự bao dung lặng lẽ của mẹ — những người đã dạy tôi bài học lớn nhất: **Đạo đức không nằm ở học hàm, học vị; đạo đức nằm ở cách ta đối đãi với con người khi ta có quyền lực hoặc tiền bạc trong tay.
Tôi không cần lịch sử ghi danh mình là một người tài giỏi nhất. Tôi chỉ mong trong ký ức của những sinh viên tôi từng dạy, những thân chủ tôi từng giúp, và những cộng sự tôi từng làm việc, tôi hiện diện như một:
"Trí thức thực chứng – Sống trọn đạo người, trọn nghề luật và trọn tình quê hương."
5. Thông điệp gửi lạI:
Gửi những ai đang thấy mình "lạc lối": *Con đường ngắn nhất để thoát khỏi bóng tối là thắp lên ngọn đèn tri thức.* Đừng sợ bắt đầu muộn, chỉ sợ dừng lại khi chân vẫn còn sức đi.
Tôi không sinh ra để chiến thắng, tôi sinh ra để không bao giờ bỏ cuộc.
6. Lòng biết ơn - Cội nguồn của mọi động lực
Nếu tri thức cho tôi đôi mắt để nhìn thấu quy luật, thì Lòng biết ơn chính là nhịp đập giúp trái tim tôi không bị xơ cứng giữa những điều khoản pháp luật khô khan. Tôi xem sự tri ân là một "nghĩa vụ đạo đức" cao quý nhất:
Tri ân Đấng sinh thành: Cảm ơn Ba với kỷ luật thép của người bộ đội, đã rèn cho con ý chí "vượt nắng thắng mưa" trên giảng đường. Cảm ơn Mẹ với sự tảo tần đức hạnh, đã dạy con rằng tấm bằng danh giá nhất chính là tấm lòng nhân hậu. Gia đình không chỉ là nơi chốn, mà là "Hệ giá trị gốc" để con không bao giờ lạc lối giữa danh lợi.
Tri ân Những Khốn khó: Tôi biết ơn những ngày cầm vô-lăng dưới mưa, những lần bị khinh khi vì thiếu chữ. Nếu không có "cái tát" của thực tại ngày ấy, sẽ không có một Nghiên cứu sinh Luật học kiên cường hôm nay. Khó khăn chính là "người thầy nghiêm khắc" nhất mà tôi từng theo học.
Tri ân Tổ chức và Đồng nghiệp: Biết ơn Đảng, Nhà nước và những môi trường giáo dục (HUTECH, UEF, Công ty Luật Vũng Tàu...) đã tin tưởng giao phó trọng trách. Mỗi vị trí công tác là một cơ hội để tôi thực hiện lời thề phụng sự, để trả nợ ân tình cho cuộc đời này bằng trí tuệ và sự tử tế.
Tri ân Những Nghịch cảnh: Cảm ơn cả những người đã rời bỏ, những người đã gieo thử thách. Chính họ đã giúp tôi hiểu rằng: Pháp luật có thể phân định đúng sai, nhưng lòng bao dung mới có thể hóa giải thù hận.
"Lòng biết ơn không phải là một đức tính đơn lẻ, nó là cha đẻ của mọi đức tính khác." Với tôi, biết ơn chính là cách học cao cấp nhất – học để làm Người trước khi học để làm Thầy.